Dear Reader, we use the permissions associated with cookies to keep our website running smoothly and to provide you with personalized content that better meets your needs and ensure the best reading experience. At any time, you can change your permissions for the cookie settings below.
If you would like to learn more about our Cookie, you can click on Privacy Policy.
Add Innovel to the desktop to enjoy best novels.
Dear Reader, we use the permissions associated with cookies to keep our website running smoothly and to provide you with personalized content that better meets your needs and ensure the best reading experience. At any time, you can change your permissions for the cookie settings below.
If you would like to learn more about our Cookie, you can click on Privacy Policy.
Your cookies settings
Strictly cookie settingsAlways Active
dưới ánh trăng máu
READING AGE 18+
doanh nguyen
Fantasy
ABSTRACT
Trên đỉnh Thiên Huyền Nhai, sương đen cuộn như rắn độc bò quanh thân thể thiếu niên gầy gò. Hắn ngồi xếp bằng giữa vòng tròn huyết trận đã khô lại thành màu nâu sẫm, hai tay đặt trên đầu gối, lòng bàn tay hướng lên trời – nơi mà giờ đây chỉ còn lại một vết rách đỏ thẫm không ngừng rỉ máu đen.Tên hắn là Lục Vô Thường.Không phải tên khai sinh. Tên thật của hắn đã bị chính hắn dùng dao găm khắc lên xương sườn trái rồi ném xuống vực sâu cùng với trái tim còn đập thình thịch ngày ấy.Hôm nay là đêm thứ bảy trăm hai mươi chín kể từ khi hắn bắt đầu nuốt Thiên Ma Tàn Hồn.Bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng gào thét của ba mươi bảy ma hồn trước đó – chúng không cam tâm bị hắn luyện hóa, nên mỗi đêm trăng tròn lại cố xé rách thần thức hắn từ bên trong. Tiếng gào ngày càng giống tiếng người hơn, giống hệt giọng nói của những kẻ hắn từng giết.“Ngươi sẽ không bao giờ thoát được chúng ta…”“Ngươi chính là chúng ta…”“Ngươi đã chết từ lâu rồi, Lục Vô Thường…”Hắn không đáp. Chỉ khẽ cong môi, nụ cười lạnh đến mức khiến sương đen xung quanh run rẩy.Bỗng nhiên, huyết trận dưới mông hắn nứt ra. Một cánh tay khô quắt, móng đen dài hơn gang tay, từ dưới đất chui lên nắm lấy cổ chân hắn.Lục Vô Thường không động.Cánh tay kia càng siết mạnh hơn, da thịt hắn rách toạc, máu chảy thành dòng nhưng không nhỏ xuống đất – toàn bộ bị huyết trận hút ngược trở lại, biến thành những sợi tơ đỏ quấn quanh cánh tay quỷ.“Ngươi… không sợ chết sao?” Giọng nói khàn khàn vang lên từ dưới lòng đất, mang theo hàng trăm lớp âm vang chồng chất.Hắn cúi đầu, nhìn thẳng vào bóng tối nơi cánh tay chui lên.“Ta không sợ chết.” Giọng hắn rất nhẹ, gần như thì thầm. “Ta chỉ sợ… chết mà vẫn chưa đủ ác.”Cánh tay kia giật mạnh.Toàn bộ Thiên Huyền Nhai rung chuyển.Từ khe nứt, một đầu lâu khổng lồ từ từ trồi lên. Đôi mắt hốc rỗng cháy hai ngọn lửa tím, hàm răng lởm chởm như lưỡi dao cắm dày đặc. Trên đỉnh đầu lâu là một sừng gãy, từ vết gãy vẫn còn nhỏ máu đen đặc quánh.Đó là tàn hồn của Ma Chủ Huyền Thiên – kẻ từng khiến cả tam thiên đại lục run sợ bốn ngàn năm trước.“Ngươi muốn luyện hóa ta?” Đầu lâu cười khùng khục, tiếng cười làm đá vụn rơi lả tả. “Ngươi chỉ là một con kiến đã bị chính lòng thù hận gặm nhấm đến mức không còn hình người. Ngươi lấy gì luyện ta?”Lục Vô Thường chậm rãi đứng dậy.Y phục đen rách nát phất phơ trong gió. Toàn thân hắn không còn một mảnh da lành lặn, những vết sẹo cũ chồng chất lên nhau như bản đồ của địa ngục. Nhưng đôi mắt hắn… đôi mắt ấy lại sáng đến đáng sợ.Sáng như hai ngọn lửa không bao giờ tắt.Hắn đưa tay trái lên, ngón trỏ và ngón giữa chụm lại, nhẹ nhàng điểm một cái vào giữa trán đầu lâu.Không có linh lực. Không có ma khí. Không có bất kỳ thứ gì mà thiên địa công nhận là “sức mạnh”.Chỉ có một ý niệm thuần túy đến mức gần như điên cuồng.“Ta không cần luyện hóa ngươi.”“Ta chỉ cần… ngươi trở thành một phần của ta.”Đầu lâu khựng lại.Ngọn lửa tím trong hốc mắt bỗng co rụt.Rồi nó nhìn thấy.Trong đáy mắt của thiếu niên trước mặt, không phải là sự thèm khát quyền lực, không phải là cuồng loạn, cũng không phải là oán hận.Mà là một khoảng trống.Một khoảng trống tuyệt đối, đen kịt, không đáy, không ánh sáng, không cả thời gian.Nơi mà ngay cả ma hồn cũng cảm thấy lạnh.“Ngươi…” Giọng đầu lâu lần đầu tiên run rẩy. “Ngươi đã vứt bỏ cái gì?”Lục Vô Thường mỉm cười.Nụ cười đầu tiên trong bảy trăm hai mươi chín đêm có chút ấm áp.“Ta vứt bỏ tất cả những thứ khiến ta còn có thể được gọi là ‘con người’.”Rồi hắn nói tiếp, giọng nhẹ như gió thoảng:“Bây giờ đến lượt ngươi.”Cánh tay khô quắt bỗng co giật dữ dội.Toàn bộ đầu lâu bắt đầu rạn nứt.Những vết nứt lan ra như mạng nhện, từ trong vết nứt tỏa ra không phải ma khí, mà là… hư vô.Một hư vô nuốt chửng cả ánh sáng của ngọn lửa tím.Đầu lâu gào lên, tiếng gào nhanh chóng bị hút vào khoảng trống trong mắt Lục Vô Thường, biến mất hoàn toàn.Thiên Huyền Nhai trở lại tĩnh lặng.Chỉ còn lại thiếu niên đứng đó, y phục rách tả tơi, máu khô bám đầy người.Hắn ngẩng đầu nhìn vết rách đỏ trên bầu trời.Trăng máu đã biến mất.Thay vào đó là một vầng trăng mới – đen kịt, không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào.Hắn khẽ thì thầm, như nói với chính mình:“Ngày mai… sẽ là đêm thứ bảy trăm ba mươi.”Rồi hắn bước đi.Bước chân không phát ra tiếng động.Vì mặt đất dưới chân hắn đã không còn dám rung động nữa.Trên con đường hắn đi qua, cỏ cây tự động héo úa, chim chóc ngừng hót, gió ngừng thổi.Chỉ có bóng tối lặng lẽ bò theo sau lưng hắn, như một cái đuôi vô hình, ngày càng dài, ngày càng dày, ngày càng giống hình dáng của chính hắn.Và mọi người đều biết,Khi cái đuôi ấy hoàn toàn nuốt chửng chủ nhân của nó…Thiên hạ sẽ không còn ai dám gọi tên “Lục Vô Thường” nữa.Vì khi ấy, hắn đã không còn là người.Cũng không còn là ma.Hắn chỉ còn là… khoảng trống.Và khoảng trống thì không có tên.