Dear Reader, we use the permissions associated with cookies to keep our website running smoothly and to provide you with personalized content that better meets your needs and ensure the best reading experience. At any time, you can change your permissions for the cookie settings below.
If you would like to learn more about our Cookie, you can click on Privacy Policy.
Add Innovel to the desktop to enjoy best novels.
Dear Reader, we use the permissions associated with cookies to keep our website running smoothly and to provide you with personalized content that better meets your needs and ensure the best reading experience. At any time, you can change your permissions for the cookie settings below.
If you would like to learn more about our Cookie, you can click on Privacy Policy.
Your cookies settings
Strictly cookie settingsAlways Active
SỰ THIỆT THÒI CỦA BẠN & TÔI
READING AGE 18+
hongm
Realistic Urban
ABSTRACT
- Chương 1" Tuổi thơ của tôi"Tôi là My năm nay 18 tuổi tôi lớn lên ở nông thôn một nơi bạt ngàn đồng lúa, bát ngát hương thơm.Tôi được nghe kể chuyện của mình thời bé như này. Ba mẹ tôi từ lúc tôi mới 8 tháng đã đi làm xa nơi gọi là đô thị , tôi ở với ông bà nội của mình từ lúc đó. Ông bà thương tôi vô điều kiện vì tôi là cháu nội đầu tiên của ông bà ,tôi được chăm sóc một cách chu đáo từ bà và được thương yêu dạy dỗ cần mẫn từ ông, họ là ông là bà còn phải vừa là cha là mẹ để sợ tôi thiếu thốn tình thương họ chăm tôi chu đáo vô cùng. Tôi được lớn lên trong vòng tay ấm áp của ông bà từng ngày, ông bà vừa lo cho tôi vừa phải làm nuôi tôi vì nhà lúc đấy rất nghèo ông sợ tôi thiệt thòi lúc nào cũng ưu tiên sở thích của tôi lên hàng đầu dù không có tiền . Ông bảo tôi rất ngoan hiểu chuyện từ bé không đồi hỏi bất cứ chuyện gì nên ông bà đở lo hẳng . Bà bảo "năm tôi lên 3 tuổi" -! Tôi từng bị té sông do bà bận bán đồ không chong tôi kỉ để tui đi xuống sông như vậy , bà vẫn hay tự trách nhưng tôi thầm nghỉ chắc do tui nghịch ngợm mới thế với chuyện qua rồi bà vẫn còn tự trách chắc hẳng bà thương mình lắm . Tôi nghỉ đúng bà thương tôi vô cùng thời gian đó bà quan tâm tôi sát sao hơn bà sợ tôi ngã sợ tôi đâu dù ngã nhẹ bà cũng khóc cả đêm .Rồi thời gian thắm thoát tôi lên 5 tôi rất nghịch ngợm nên lại bị 🐶 cắn bà nói " tưởng rằng không cú được nhưng trời phật độ tôi gặp thầy chửa chị hết "tôi nghe hàng xóm kể thì bảo " lúc m*y bị chó cắn nội m"y chạy đôn đáo khắp nôi chạy chữa vì 🐶 già chạy nọt , chạy cả ngày hỏi hết người này người nọ xem chửa được không ai cũng lắc đầu vì điều kiện không có vào bệnh viện người ta không chịu chửa ông bà m*y không biết chạy xe ông đa cũng không có xe phải ôm m*y chạy xe đạp hằng trăm cây số mà vẫn không chị được rồi người ta bào không cú được nữa nên chở m*y về vừa đi vừa khóc người lạ mới hỏi thì biết sự tình chỉ cho chổ chị nhưng thời gian đã lâu chẳn biết cú được hay không cũng liều đi đại nhờ vậy mà chửa khỏi nội m*y khóc không thấy đường bỏ ăn bỏ uống rồi hai ông bà già bệnh mấy ngày trời vì m*y nên m*y lớn phải thương ông bà m*y nhìu vô biết chưa" tôi được nghe như vậy và cảm thấy sót và thương ông bà càng nhìu thêm Các bạn đang định hỏi là ba mẹ tôi đâu đúng không, lúc đầu tôi đã nói ba mẹ tôi bỏ tôi vào lúc 8 tháng và cho đến khi tôi được 14 tuổi thì ba mẹ mới về thời gian không có ba mẹ ông bà rất thương tôi tôi thương ông bà nhiều vô kể các bạn biết không biết gia đình các bạn thì sao nhưng với tôi người tôi trân quý nhất cuộc đời này chỉ có ông và bà tôi lớn lên bên cạnh ông bà được ông bà dạy dỗ nuôi nấng ông bà chăm sóc tôi từ ly từ tí lúc tôi bệnh hoạn lúc tôi ốm đau lúc tôi tập chạy chiếc xe đạp nhỏ ông bà cực khổ mới mua được cho tôi tôi tập chạy từng bước nhỏ tôi vấp ngã bà đau lòng khóc rất nhiều nhưng tôi vẫn cố gắng tập tôi tập chạy được xe rồi tôi bắt đầu đi học bắt đầu bước vào trường mầm non ông và bà lội bộ đưa tôi đến trường từ nhà đến trường tôi khoảng 3 cây số ông bà đã loại bộ đi và về vì sợ tôi một mình đi không an toàn vì sợ tôi tủi thân vì bạn bè xung quanh ai cũng có ba mẹ đưa đi học bà thương bà ôm tôi khóc rất nhiều rồi tôi cũng đã cố gắng tôi học hết năm mầm non tôi được lãnh một tấm giấy khen ông bà rất tự hào về tôi vì gia đình nghèo nên mùa lúa bà phải đi mót lúa thời gian đó tôi nghỉ hè tôi cũng cùng bà đi mót bặp bẹ những bông lúa về làm gạo ăn ông thì đi bắt cá thời đó đặt 12 cửa ngục ông rất cụm 12:00 đêm ông đã phải đi dở sợ cá ngợp ông dỡ cho đến 4 5 giờ sáng thì đem cá về rồi tôi và bà cùng nhau ngồi lựa những con nào bán được thì đem bán những con nào không bán được thì mần làm mắm còn những con nào mà ngon nhưng nó không còn sống nữa thì bà cháu đem mần rồi làm đồ ăn ăn gia đình lúc đó cực mà vui lắm người ta có câu cực mà vui là vậy Tuy không có bà mẹ cũng khá là thiệt thòi nhưng ông bà luôn dành cho tôi những thứ tốt nhất dù đôi khi nhìn các bạn xung quanh có bà có mẹ tôi cũng từng bật khóc nhưng nghĩ lại ông bà thương mình quá còn ba mẹ mình lúc đó đâu tại sao trong khoảng suốt 5 6 năm trời ba mẹ không điện một cuộc điện thoại 01 lá thư không một lời hỏi thăm cũng chẳng về thăm tôi một lần ông bà thì ngày càng già đi tôi ngày càng lớn lên tôi ăn nhiều hơn học nhiều hơn tốn tiền cho tôi nhiều hơn nhưng ông bà gòng gánh lo cho tôi chẳng thiếu thứ gì tôi thật thương ông bà biết bao nên tôi cũng không phụ lòng ông bà tôi học rất giỏi ông bà lúc nào cũng tự hào về tôi lúc nào cũng bảo tôi học cái này giỏi học cái kia giỏi khoe với họ hàng cảm thấy nở mày nở mặt tôi học được vinh dự đi thi lúc đầu là cấp trường rồi đến cấp huyện tôi thi đều đậu cả rồi có bảo tôi được dự thi cấp tỉnh nhưng vì điều kiện ông bà không cho tôi đi thi được cũng vì sức khỏe đã già ông không thể đi theo tôi với thời gian đó tôi rất bé chỉ mới lớp tư ông không dám cho tôi đi một mình nhưng ông đã cố gắng mượn tiền vay tiền rồi muốn xe các thứ chở tôi đi thi cùng các bạn nhưng tới ngày hôm đó tôi chuẩn bị đi một bóng dáng vừa lạ vừa quen xuất hiện