Dear Reader, we use the permissions associated with cookies to keep our website running smoothly and to provide you with personalized content that better meets your needs and ensure the best reading experience. At any time, you can change your permissions for the cookie settings below.
If you would like to learn more about our Cookie, you can click on Privacy Policy.
Add Innovel to the desktop to enjoy best novels.
Dear Reader, we use the permissions associated with cookies to keep our website running smoothly and to provide you with personalized content that better meets your needs and ensure the best reading experience. At any time, you can change your permissions for the cookie settings below.
If you would like to learn more about our Cookie, you can click on Privacy Policy.
Your cookies settings
Strictly cookie settingsAlways Active
chuyện tình giữa đôi bạn thân khác giới
READING AGE 18+
doanh nguyen
others
ABSTRACT
Phần 1 – Những năm tháng trong sángHà Nội những năm 2015–2020, hai đứa trẻ lớn lên trong cùng một khu tập thể cũ kỹ ở quận Hai Bà Trưng. Nguyễn Thị Minh Anh và Trần Hoàng Minh.Minh Anh nhỏ hơn Minh một tuổi rưỡi. Nhà Minh ở tầng 4, nhà Minh Anh tầng 5, chỉ cách nhau một cầu thang bộ. Từ năm lớp 5, hai đứa đã quen nhau vì cùng đi học thêm Toán ở cô giáo Lan Hương. Minh thường đợi Minh Anh ở đầu ngõ, đưa cho cô một que kem que hoặc một gói bim bim. Minh Anh hay cười, nụ cười sáng đến mức làm tan chảy cả cái nắng hè oi ả của Hà Nội.Lên cấp ba, hai đứa học chung trường chuyên Lê Hồng Phong. Minh học giỏi Văn, hay viết thơ tặng bạn bè. Minh Anh học giỏi Toán, nhưng lại thích vẽ vời linh tinh lên vở. Họ ngồi cùng bàn ở lớp 11A1. Mọi người trong lớp gọi họ là “cặp đôi bạn thân quốc dân”. Không ai nghĩ gì khác, vì Minh Anh có bạn trai là một anh lớp 12 khoa học tự nhiên, còn Minh thì hay đi chơi bóng rổ với đám con trai.Năm Minh Anh 17 tuổi, cậu bạn trai cũ chia tay cô vì “không hợp”. Minh Anh khóc suốt ba ngày trong phòng, Minh ngồi ngoài cửa, gõ nhẹ rồi nói: “Mở cửa ra đi, tao mang trà sữa trân châu đường đen.” Minh Anh mở cửa, mắt sưng húp, rồi ôm chầm lấy Minh khóc nức nở. Minh vỗ lưng cô, nhẹ nhàng như vỗ một đứa em gái. Đêm đó, Minh ngủ lại nhà Minh Anh (với sự đồng ý của mẹ cô), nằm trên tấm đệm kê dưới sàn, nghe tiếng Minh Anh thở đều trong giấc ngủ. Anh nghĩ: “Mình sẽ bảo vệ con bé này cả đời.”Họ thi đại học cùng năm. Minh đỗ Kinh tế Quốc dân, Minh Anh đỗ Kiến trúc Đại học Xây dựng. Hai đứa thuê chung một căn hộ nhỏ ở ngõ 168 Giảng Võ. Cuộc sống sinh viên bắt đầu: nấu cơm chung, thức khuya ôn thi, cãi nhau vì ai rửa bát, rồi lại làm lành bằng cách cùng ăn một tô phở bò tái láng giềng.Minh dần nhận ra mình thích Minh Anh nhiều hơn mức “bạn thân”. Nhưng anh sợ. Sợ phá hỏng tất cả. Anh thấy Minh Anh cười với người khác, thấy cô ôm vai một anh bạn cùng khoa, thấy cô kể về crush mới – một anh chàng cao to học Điện tử – và tim anh nhói lên từng cơn. Nhưng anh vẫn cười, vẫn vỗ vai cô: “Chúc mừng mày, thằng đó đẹp trai phết đấy.”Phần 2 – Dục vọng âm ỉNăm thứ ba đại học, Minh Anh chia tay crush. Lần này cô không khóc nhiều như trước, chỉ lặng lẽ hơn. Cô bắt đầu uống rượu nhiều hơn. Minh cũng vậy. Những buổi tối, hai đứa ngồi trên ban công nhỏ xíu, uống bia lon và nói đủ thứ chuyện trên đời.Một đêm tháng 11 năm 2023, trời lạnh cắt da. Minh Anh mặc áo len oversized, tóc buộc cao, ngồi co ro bên cạnh Minh. Cô tựa đầu vào vai anh, hơi thở phả ra khói trắng.“Minh này, sao mày chưa có người yêu bao giờ vậy?”Minh cười gượng: “Tại kén chọn thôi.”“Thật không? Hay tại mày thích ai rồi mà không dám nói?”Minh im lặng. Tim anh đập thình thịch. Anh quay sang nhìn Minh Anh. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, khuôn mặt cô đẹp đến lạ. Môi cô hơi hé, má ửng hồng vì rượu. Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc mai cô.“Minh Anh… nếu tao nói tao thích mày thì sao?”Minh Anh ngẩng lên, mắt mở to. Rồi cô cười lớn.“Mày say rồi hả? Đừng đùa chứ, tao coi mày như anh trai mà.”Câu nói đó như dao cứa vào tim Minh. Anh cười theo, nhưng nụ cười méo xệch.“Ừ, đùa thôi.”Đêm đó, Minh không ngủ được. Anh nằm bên cạnh Minh Anh (vì cô say quá, ngủ luôn trên sofa, Minh đắp chăn cho cô rồi nằm cạnh), nhìn cô ngủ. Mùi tóc cô, hơi thở cô, tất cả như thiêu đốt anh. Anh đưa tay chạm nhẹ vào má cô. Minh Anh cựa mình, nhưng không tỉnh. Tay anh run run, lướt xuống cổ, rồi dừng lại ở ngực áo len. Anh tự nhủ: “Chỉ chạm thôi… không sao đâu…”Nhưng anh không dừng được.Phần 3 – Đêm định mệnh (cảnh nhạy cảm – mô tả tâm lý nhiều hơn hành động)Ba tháng sau, vào một tối thứ Bảy mưa lớn, Minh Anh đi dự tiệc sinh nhật bạn cùng khoa về muộn. Cô say, bước chân loạng choạng. Minh đón cô ở cổng chung cư, dìu cô lên tầng 7. Trong thang máy, Minh Anh ôm cổ anh, thì thầm: “Minh tốt quá… sao mày tốt với tao thế…”Minh im lặng. Tim anh đập loạn xạ.Vào nhà, Minh Anh ngồi phịch xuống sofa, cởi áo khoác, để lộ chiếc áo thun mỏng dính mồ hôi và hơi men. Cô cười ngây ngô: “Tao buồn ngủ quá…”Minh đứng đó, nhìn cô. Mọi kiềm chế trong anh vỡ vụn.Anh tiến lại gần, quỳ xuống trước mặt cô. Minh Anh mở mắt, ngạc nhiên.“Minh… mày làm gì vậy?”Anh không trả lời. Anh cúi xuống hôn cô. Minh Anh giật mình, đẩy anh ra.“Đừng! Minh, mày say à? Dừng lại đi!”Nhưng Minh không dừng. Anh đè cô xuống sofa. Minh Anh vùng vẫy, đấm vào ngực anh.“Minh! Tao van mày! Đừng làm vậy! Chúng ta là bạn mà!”Minh thì thầm, giọng khàn đặc: “Tao không chịu nổi nữa… Tao yêu mày quá lâu rồi…”Minh Anh khóc. Nước mắt cô chảy dài. Cô cố đẩy anh, nhưng sức cô yếu hơn. Minh xé áo cô. Tiếng vải rách vang lên trong căn phòng chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ.Cô hét lên, nhưng tiếng hét bị át đi bởi tiếng sấm. Minh bịt miệng cô bằng tay. Anh không nhìn vào mắt cô nữa. Anh chỉ thấy dục vọng đang nuốt chửng mình.Khi mọi thứ kết thúc, Minh Anh nằm co ro, run rẩy, quần áo rách tả tơi. Minh ngồi bên cạnh, thở hổn hển, tay run run. Anh nhìn cô, rồi nhìn xuống tay mình như không tin đó là mình.“Minh Anh… tao… tao xin